Tin tức cập nhật buổi chiều

Vị dũng tướng Đại Việt bị thương nuốt con ngươi giữa trận tiền

Chủ nhật, 20:32 | 08/01/2017

( Khám phá ) - Nếu ai từng xem Tam Quốc, Hạ Hầu Đôn một mãnh tướng của Tào Tháo bị một mũi tên bắn trúng mắt đã rút ra nuốt luôn con ngươi. Trong lịch sử Việt cũng có một mãnh tướng từng làm như thế

vi dung tuong dai viet bi thuong nuot con nguoi giua tran tien

Về câu chuyện của Hạ Hầu Đôn, theo sử sách ông vừa là đồng hương, vừa là họ hàng và là bạn chí cốt của Tào Tháo.
Khi Tào Tháo dựng nghiệp, dù biết Hạ Hầu Đôn là người nóng nảy, cương trực nhưng mến sự trung thành với bạn bè và gia đình, không khoan nhượng đối với kẻ thù, lại dũng mãnh, có sức mạnh hơn ngươi nên Tào Tháo vẫn rất trọng dụng, coi Hạ Hầu Đôn như là hữu tướng quân của mình.
 
Truyền rằng trong trận chiến Hạ Bì diễn ra năm Mậu Dần (198), Hạ Hầu Đôn bị tướng của đối phương là Tào Tính phục kích dùng cung bắn trúng vào mắt trái.
 
Tuy bị thương nhưng Hạ Hầu Đôn cắn răng chịu đau và không vì thế mà làm mất đi dũng khí, ông cất tiếng nói lớn: "Tim cha huyết mẹ, làm sao có thể bỏ đi được?", nói xong không ngần ngại lấy tay rút mũi tên, kéo luôn cả con ngươi mắt ra rồi đưa vào miệng mình mà nuốt.
 
Tào Tính vì quá bất ngờ và kinh hãi trước sự việc như vậy, chưa kịp định thần thì bị Hạ Hầu Đôn thúc ngựa xông đến đâm chết. Đâm Tào Tính xong thì Hạ Hầu Đôn cũng ngã ngựa bất tỉnh. Sau trận chiến này ông mất đi một con mắt nên vì thế mới có biệt danh là "Manh Hạ Hầu" (Hạ Hầu mù).
 
Người đời nghe chuyện Hạ Hầu Đôn nuốt con ngươi làm khiếp sợ quân thù nên đã tôn ông là một dũng tướng phi thường!
 
Vị dũng tướng Đại Việt bị thương nuốt con ngươi giữa trận tiền
 
Bấy giờ xã hội rối loạn, khởi nghĩa nông dân nổi lên khắp nơi, chưa kể các đám giặc cướp cũng ra sức hoành hành.
 
Thể Quận công Võ Tá Lý được lệnh triều đình đem quân tham gia trấn áp thành công nhiều cuộc nổi loạn, bạo động; đặc biệt vào tháng 3 năm Canh Thân (1740) đời Lê Ý Tông, ông bắt được thủ lĩnh một lực lượng quân khởi nghĩa có tiếng khi đó tên là Bồng, lập đại công, được ban thưởng lớn.
 
Sau khi Tế và Bồng đánh không lại với Võ Tá Lý, bị bắt và giết, một bộ tướng là Nguyễn Danh Phương (tục gọi là quận Hẻo) tập hợp tàn quân của Đô Tế, rút về cố thủ ở núi Tam Đảo, xây dựng lực lượng để tính kế lâu dài.
 
Lúc đó, chúa Trịnh Doanh ra lệnh cấp tốc tuyển thêm binh lính, sai các những nhân vật thân tín đem quân tới các vùng trọng yếu để trấn giữ, tiễu trừ các lực lượng chống đối.
 
Chinh tây đại tướng quân Võ Tá Lý được cử cùng với Đốc lãnh Trần Đình Miên, Bồi tụng là Nguyễn Bá Lân đem quân đi đánh Sơn Tây.
Một lực lượng khởi nghĩa khá mạnh lúc ấy cũng nên nhắc đến, đó là lực lượng do Nguyễn Hữu Cầu (tục gọi là quận He) đứng đầu cũng khiến triều đình Lê – Trịnh nhiều phen mất ăn mất ngủ. Truyền rằng, chúa Trịnh đã sai tướng quân Võ Tá Lý đi Sơn Nam , đánh nhau với Nguyễn Hữu Cầu.
 
Giữa trận tiền, một mảnh đạn bay vào mặt trúng một bên mắt làm lồi con ngươi, ông đã rút ra nuốt chửng rồi tiếp tục thúc quân giao chiến. Gương anh dũng ấy được mọi người ngưỡng mộ. Dân gian Nghệ Tĩnh truyền đi câu phương ngôn: "Người Nghệ An, gan Thạch Hà" là từ câu chuyện này.
 
Chuyện bị thương ở mắt, nuốt con ngươi giữa trận tiền ít được sử sách ghi lại nên điều này không được biết đến rộng rãi, mặt khác tài liệu ghi chép có khác nhau.
 
Theo như sách Nghệ An ký thì người có hành động khác thường ấy không phải là Võ Tá Lý mà là Võ Tá Sắt, ông là một 5 năm võ tướng nổi tiếng nhất của dòng họ Võ Tá Hà Hoàng (4 người kia là Võ Tá Liễn, Võ Tá Quán, Võ Tá Đoan, Võ Tá Lý).
 
Võ Tá Sắt (có tư liệu viết ông tên thật là Võ Tá Kế, còn có tên khác là Võ Tá Khanh), con thứ 4 của Tăng Lộc hầu. Ban đầu ông theo đuổi nghiệp khoa cử, năm 14 tuổi được vào học tại trường Quốc Tử Giám nhưng lại ham thích nghiệp võ nên sau được bổ làm quản binh, dần dần lên đến chức tướng quân.
 
Ông nổi tiếng là người mưu lược, gan góc, là vị tướng tài giỏi được triều đình coi trọng, chỉ huy đánh thắng nhiều trận.
 
Chuyện kể rằng một lần khi xông trận đánh nhau với quân của Nguyễn Hữu Cầu tại Sơn Nam, ông bị trúng tên lòi con ngươi mắt, ông móc lấy nuốt chửng và thúc quân đánh tiếp, ai thấy cũng nể phục mến mộ gọi là Sắt, vì thế người đời thường dùng tên Võ Tá Sắt để nói về ông.
 
Do lập công trạng, ông được phong tước Quận công, cũng từ câu chuyện trên mà có hiệu là Sắt Quận công; khi tử trận được triều đình truy tặng là "Đặc tiến phụ quốc Thượng tướng quân".
 
Nguồn Tri thức trẻ
 

 
Advertisement