Tin tức cập nhật buổi chiều

Bí mật "điểm nổ" trong chuyên án triệt phá tập đoàn tội phạm Năm Cam

Thứ Hai, 20:15 | 20/02/2017

( Xã hội ) - "Trùm" giang hồ Năm Cam từng có câu nói khá “nổi tiếng”: “Những cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền”. Nhưng cuối cùng, rất nhiều tiền của ông trùm này cũng không thể mua được công lý…

bi mat diem no trong chuyen an triet pha tap doan toi pham nam cam
Dẫn giải trùm giang hồ Năm Cam ra xét xử tại phiên tòa.
Người ta ví băng nhóm tội phạm có tổ chức do Trương Văn Cam, tức Năm Cam cầm đầu như một “tập đoàn phạm tội”, bởi chúng có đông thành viên, có lớp lang những kẻ cầm đầu, kẻ thực thi. Chúng hoạt động trong nhiều lĩnh vực: đánh bạc, tổ chức đánh bạc, đòi nợ thuê, giết người…, dùng tiền để mua chuộc, tha hóa một bộ phận quan chức, tiếp tay và dung túng cho các hành vi phạm tội của băng nhóm.

Ông trùm Năm Cam từng có câu nói khá “nổi tiếng”: “Những cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền”. Thế nhưng, cuối cùng, rất nhiều tiền của ông trùm này cũng không thể mua được công lý…

Người tham gia bắt Năm Cam lần đầu

Đó là Thượng tá Lê Minh Giám, hiện là Phó Trưởng Phòng 4, Cục Cảnh sát hình sự (CSHS). Năm 1995, anh Giám, lúc đó là trinh sát điều tra trọng án của Cục Cảnh sát hình sự cùng một đồng nghiệp được cử vào TP Hồ Chí Minh để bí mật thu thập các tài liệu về hành vi phạm tội của băng nhóm Năm Cam. 

Lúc này, băng nhóm của Năm Cam đang hoạt động khá rầm rộ ở các sòng bạc và trụ sở chính của bọn chúng là nhà hàng Cam. Bao nhiêu người dân đã bị hút vào các sòng bạc của bọn chúng và bị trắng tay, vướng vào con đường nợ nần chồng chất. Không ít con bạc đã cùng quẫn phải thắt cổ tử tự. Uy thế của Năm Cam và đồng bọn thời điểm đó rất ghê, bởi không chỉ có đám đàn em đâm thuê chém mướn, ông trùm còn có những mối quan hệ rất thân mật với nhiều quan chức.…

Hai trinh sát của Cục CSHS được bí mật đưa vào TP Hồ Chí Minh với một chiếc xe máy Win của cơ quan đã thay biển số cá nhân. Họ được lãnh đạo Cục sắp xếp cho ở tại một căn biệt thự để không của một bác sỹ. Mệnh lệnh đối với hai trinh sát, đó là hoạt động tuyệt đối bí mật, không tiếp xúc với cả bạn bè đồng nghiệp, không vào trụ sở của Tổng cục Cảnh sát phía Nam… 

Hàng ngày, các trinh sát âm thầm tiếp cận với các tài liệu về hoạt động của băng nhóm Năm Cam, lật lại cả quá khứ “bất hảo” của gã trước năm 1975 và những vụ việc do băng nhóm này gây ra từ các sòng bạc. Năm 1962, khi còn ở tuổi vị thành niên, Năm Cam đã dính líu tới một vụ đâm chết người tại khu sòng bạc Da Heo ở Sài Gòn, bị Tòa án Sài Gòn xử phạt 3 năm tù giam. Tới tuổi “quân dịch”, Năm Cam nhập ngũ Quân lực Việt Nam Cộng hòa, làm lính kiểng giữa Sài Gòn. Năm 1971, Năm Cam lại bị xử phạt về tội đánh bạc. 

Sau năm 1975, tay “giang hồ vặt” Năm Cam tạm bỏ “nghề”, chuyển qua buôn bán đồ cũ ở chợ trời Huỳnh Thúc Kháng. Một thời gian sau, Năm Cam nhận thấy cơ hội làm “bá chủ giang hồ” đã tới khi mà các tay “cộm cán” trong giới giang hồ ở Sài Gòn đều không còn. Năm Cam bắt đầu tham gia những hoạt động phạm pháp, ngày càng nguy hiểm hơn. Gã còn tổ chức “hội nghị giang hồ” ở TP Hồ Chí Minh và một số tỉnh, thành khác…

Sau khi củng cố các tài liệu, chứng cứ về các hành vi phạm pháp của Năm Cam, các trinh sát đã chuyển báo cáo về lãnh đạo Cục CSHS, lãnh đạo Bộ Công an. Theo tình hình lúc ấy, lãnh đạo Bộ Công an quyết định bắt Năm Cam đi tập trung cải tạo 3 năm. Sau khi có chủ trương này, một đồng chí Phó Phòng điều tra trọng án của Cục được cử vào chỉ đạo việc bắt Năm Cam. 

Biết gã trùm có rất nhiều tay chân ngay tại “bản doanh” là nhà hàng Cam, nhà hàng này lại có nhiều phòng, trong đó có phòng VIP gắn camera theo dõi nhất cử nhất động từ bên ngoài vào nên các trinh sát đã lên phương án “điệu hổ ly sơn”. Sau khi “đoàn cán bộ của Thanh tra Bộ Công an” kiểm tra nhà hàng Cam khi Năm Cam không có mặt, họ yêu cầu hôm sau đích danh Trương Văn Cam, đứng tên kinh doanh nhà hàng vào trụ sở của Tổng cục Cảnh sát ký biên bản kiểm tra. 

Sáng hôm sau, Năm Cam cùng với đám đàn em cưỡi trên 3 chiếc xe ôtô sang trọng đến trước cửa trụ sở Tổng cục Cảnh sát phía Nam. Tưởng lên ký biên bản là xong, theo yêu cầu của đồng chí trực ban, Năm Cam một mình lên căn phòng làm việc trên gác. Tại đây, các cán bộ của Cục CSHS đã đợi gã. Họ đã đưa ra các chứng cứ về hành vi phạm tội của Năm Cam. 

Gã trùm lúc đầu một mực: “Tôi nói thật là tôi oan lắm. Dân tình ghen ăn, tức ở nên tìm cách hãm hại tôi”. Biết Năm Cam chỉ mưu mẹo nhưng dát, anh Giám nhấn giọng: “Chúng tôi có tài liệu về hành vi phạm tội của anh. Có lệnh bắt anh, anh có đưa tay để còng không?”. “Có”- Năm Cam đưa tay ra. Chiếc còng trên tay anh Giám bập ngay vào tay ông trùm. 

Lúc này, Năm Cam biết là không thoát được, gã sợ hãi, tè cả ra quần. Một chiếc ôtô được điều vào tận bên trong, Năm Cam được đưa lên xe và chiếc xe chạy thẳng đến trại tạm giam của Tổng cục Cảnh sát khi đám đàn em của gã trùm bên ngoài chẳng biết gì. Đến khi vào trại tạm giam, mọi người mới đưa tạm cho Năm Cam chiếc quần để thay…      

Bí mật được đặt lên hàng đầu.
 
- Trong loạt bài phóng sự về chiến công của lực lượng công an truy quét trùm xã hội đen Năm Cam và đồng bọn, chúng tôi đã đề cập đến một trong những yếu tố góp phần cho sự thắng lợi trọn vẹn bước đầu, đó là: bí mật. Bí mật đối với từng thành viên, từng lực lượng tham gia vây bắt, khám xét, ai biết việc nấy. Thậm chí giờ xuất trận, cũng như địa điểm “đánh” cũng chỉ được phổ biến với cấp chỉ huy trước lúc lên xe. Lực lượng bảo vệ cơ động (áo rằn ri) được bí mật điều từ miền Tây lên và họ hăm hở lên đường với mục tiêu ban đầu được truyền đạt: Mỗi người tự mang vũ khí, 14 kg gạo đủ ăn trong một tháng và cả áo lạnh, áo giáp chống đạn lên Tây Nguyên làm nhiệm vụ. Và họ đã di chuyển ban đêm, được ém quân ngay giữa trung tâm TPHCM (trụ sở Bộ Công an phía Nam) mà họ cứ ngỡ... thị xã Daklakvì lệnh giới nghiêm 24/24 trong doanh trại. Thêm vào đó mọi liên lạc với người thân, gia đình, bạn bè... đều phải tạm “ngoài vùng phủ sóng”. Ngay cả khi vào khám xét nhà ở, các cơ sở kinh tài của Năm Cam và đồng bọn, ai ở vị trí nào ở chỗ đó, ai làm gì (tức lực lượng trong ban chuyên án) không biết. Đến quán bar karaoke Hoàng Hôn, khi tôi vừa định đưa máy lên chụp hình lực lượng bảo vệ phía ngoài, thì một chiến sĩ “rằn ri” đã bước lên một bước, nách cặp AK chĩa vào bụng tôi và ra hiệu bằng ánh mắt... không được. Tôi lùi lại và hạ máy ảnh, anh ta cũng lùi lại đứng nguyên chỗ cũ, mắt đảo qua, đảo lại liên tục để quan sát đám đông. Tìm hiểu thêm, chúng tôi được một thành viên trong ban chuyên án, cắt nghĩa: Lúc đó là lệnh, như một người lính ra trận, “quân lệnh như sơn” mà. Đối với nhà của các đối tượng có nhiều lầu, thì phân công rõ, ai gác cửa, ai gác chân cầu thang, ai ở ban công, ai ở sân thượng và ai canh giữ những thân nhân, tất cả đều như... một cỗ máy.

10 phút bắt Năm Cam.- Để việc bắt Năm Cam, tên trùm ranh ma xảo quyệt này, gọn gàng, nhanh lẹ trong khoảng thời gian 10 phút, không phải dễ. Các trinh sát đã bám theo Năm Cam 24/24 giờ mỗi ngày từ nhiều tháng. Đặc biệt là sau khi Công an TPHCM triệt phá sòng bài của y ở quận 8, chiều 9-10-2001, nhưng Năm Cam vẫn chưa lộ mặt. Với quyết tâm của Ban Giám đốc Công an TPHCM phải “củng cố chứng cứ bắt bằng được Năm Cam”, báo hại các trinh sát đặc biệt phải thay phiên nhau đội mưa, đội nắng, suốt ngày đêm bám sát hắn để nắm toàn bộ quy luật đi lại, các điểm Năm Cam thường có mặt v.v...

Trở lại diễn biến “10 phút bắt Năm Cam”.

Cũng như các ngày trước đó, sáng sớm Năm Cam đi tập thể dục ở Tao Đàn, khoảng 7 giờ Năm Cam đến uống cà phê trên đường Ngô Thời Nhiệm, sau đó chạy xe Spacy về nhà thuê của cô vợ bé ở 110 Tôn Thất Tùng, quận 1. Một tổ trinh sát thay nhau giám sát Năm Cam, đến khi y về đường Tôn Thất Tùng, thì họ rải ra ngồi ở quán cà phê cách đó vài chục mét, người thì vờ vào mua thuốc ở hiệu thuốc tây bên cạnh, người thì dựng xe bên đường ngồi... đợi bạn vào mua CD v.v... Chưa được lệnh của chỉ huy, các trinh sát phải kiên nhẫn chờ đợi. Bỗng các trinh sát thấy Năm Cam, quần soọc, áo thun xám, mở cửa bước ra ban công nói chuyện điện thoại di động. “Lộ rồi chăng? Hắn gọi đàn em đến giải vây?”. Các trinh sát không ai bảo ai, mắt căng ra quan sát và lại kiên nhẫn đợi lệnh. Đúng 12 giờ, bất ngờ Năm Cam đẩy cửa bước ra, người giữ xe quay chiếc Spacy màu xám của y hướng về phía ngã ba Tôn Thất Tùng - Nguyễn Thị Minh Khai. Trước khi lên xe, Năm Cam lấy 50.000 đồng “bo” cho anh ta (có lẽ lòng hào hiệp này cũng là lần đầu tiên và cuối cùng mà Năm Cam dành cho người làm công ở đây). Một trinh sát trẻ, cao dong dỏng, quần jean, áo thun trắng, mang kiếng đen, đang ngồi vắt vẻo trên xe Honda dựng bên kia đường, bật dậy vừa phóng nhanh qua đường vừa kêu: “Anh Năm”. Bị gọi giật giọng Năm Cam quay lại, theo phản xạ thói quen, Năm Cam chìa tay ra bắt. Anh trinh sát trẻ lịch sự bắt tay và nói vừa đủ cho những người xung quanh nghe như hai người quen nhau: “Anh Năm khỏe không?”. Chính cái bắt tay đó Năm Cam đã bị người trinh sát bấm đúng huyệt, toàn thân Năm Cam giựt nhẹ như bị điện giật, đồng thời trinh sát vòng tay qua eo Năm Cam kéo nhanh vào nhà rồi nói nhỏ bên tai Năm Cam: “Anh đã bị bắt”. Tất cả chỉ diễn ra chưa đầy 10 giây đồng hồ, không ai để ý, ngay cả người giữ xe, cũng cứ tưởng “có khách quen, Năm Cam trở vào nhà tiếp khách”. Cũng cùng lúc đó, bốn - năm trinh sát khác nhào tới, người cảnh giới ngoài cửa, người phụ đưa Năm Cam lên lầu. Năm Cam được các trinh sát cho ngồi xuống ghế xa-lông nệm da ở phòng khách trên lầu. Hai tay bị còng về phía trước, một trinh sát khác lấy cuộn băng keo đen dán bịt hai mắt, sau đó lấy khăn màu trắng quấn thêm một lớp bên ngoài rồi lại quấn băng keo đen. Lúc này Năm Cam xin phép được vào nhà vệ sinh “vì tối qua uống nhiều bia quá... (?)”.  Bịt mắt xong, Năm Cam được lệnh đứng lên để các trinh sát kiểm tra người, trong túi quần soọc chỉ có hai điện thoại di động và mấy chục ngàn đồng tiền lẻ. Tất cả đều được bỏ lại vào túi quần cho Năm Cam, rồi hai trinh sát xốc hai bên đưa xuống chiếc xe Mazda đời mới, màu trắng trờ tới, mở cửa... rước Năm Cam đi. Tất cả thời gian diễn ra nhanh chóng, đúng như dự kiến. Giải thích vì sao bắt Năm Cam phải bịt mắt, các trinh sát cười, nói: Đó là nghiệp vụ... và để ông ta không biết mình bị đưa đi đâu, giam ở đâu... đòn tâm lý mà!

Các trinh sát... bị theo dõi.- Khi khám nhà Châu Phát Lai Em, theo kế hoạch, các trinh sát tuần tự khám từ tầng trệt lên. Khi lên đến lầu 3 mới phát hiện toàn bộ công việc của anh em ở tầng trệt đã bị gia đình Châu Phát Lai Em cài máy camera tự động ghi không sót một động tác nào suốt hàng giờ khám xét. Dĩ nhiên cuộn băng này đã bị tịch thu. Theo Châu Phát Lai Em, y gắn camera này từ nhiều năm nay, để... bảo vệ và để tự động theo dõi 24/24 giờ mỗi ngày. Nghe đến đây chắc chắn nhiều người... lạnh xương sống, bởi nếu đã có lần ghé “thăm” Lai Em và lỡ tay nhận quà của Lai Em..    

6  năm sau

Sau khi được đưa đi tập trung cải tạo, Năm Cam đã chỉ đạo gia đình và đàn em bên ngoài chạy đến các mối quan hệ để tìm cách đưa gã ra sớm trước thời hạn. Bởi gã hiểu rằng, chỉ cần ra trước thời hạn, dù là 3 hay 6 tháng thì sẽ lấy le được với giang hồ về khả năng “quan hệ” của mình. Sau này, theo kết luận của cơ quan điều tra, Năm Cam và gia đình đã dùng số tiền rất lớn tại thời điểm đó (1,3 tỷ đồng) để hối lộ và đã được tha trước thời hạn. 

Sau khi được tha, Trương Văn Cam tiếp tục các hoạt động phạm tội cờ bạc với mức độ nguy hiểm hơn. Gã đã sử dụng số tiền bảo kê thu được của các sòng bạc xóc đĩa (2 triệu đồng/ngày) để ăn nhậu, ngoại giao, lo lót cho một số cán bộ làm nhiệm vụ chống tệ nạn xã hội bị tha hóa biến chất. Đồng bọn của gã là Tô Văn Tốt (Ba Mạnh) và Nguyễn Văn Thọ (Thọ “đại úy”) sử dụng tiền của sòng bạc 4,5 triệu đồng/ngày để hối lộ cho một số cán bộ biến chất và cho một số hộ dân ở khu vực sòng bạc để bao che cho sòng bạc hoạt động… 

Không dừng lại ở các hoạt động tổ chức cờ bạc, Năm Cam đã quy tụ một số lượng lớn đám đàn em có nhiều tiền án tiền sự, chỉ đạo chúng hoạt động tội phạm ở các lĩnh vực khác nhau, đặc biệt là các hoạt động thanh toán theo kiểu “xã hội đen” như giết người, cố ý gây thương tích. Một số vụ án rõ ràng có bàn tay của Năm Cam chỉ đạo, nhưng khi điều tra gã đều “vô can”, đặc biệt là vụ giết Dung Hà. 

Dung Hà là đối tượng hình sự có nhiều tiền án, tiền sự. Tháng 10/1998, Dung Hà chuyển vào làm ăn tại TP Hồ Chí Minh. Ngay từ khi đặt chân tới đất này, dù đầu quân cho Năm Cam nhưng Dung Hà luôn có ý định tranh giành lãnh địa, đe dọa vị trí "thống lĩnh giang hồ" của Năm Cam. Năm Cam đã ra lệnh cho Nguyễn Tuấn Hải, tức Hải “bánh” phải tiêu diệt Dung Hà. Đêm khuya ngày 1/10/2000, Hải "bánh" cùng Nguyễn Việt Hưng và Nguyễn Xuân Trường thực hiện việc sát hại Dung Hà…

Trước tình hình trên, năm 2001, lãnh đạo Bộ Công an đã quyết định thành lập chuyên án để điều tra, triệt phá băng nhóm của Năm Cam. Trưởng ban chuyên án là Trung tướng Nguyễn Việt Thành, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân (lúc đó mang quân hàm Thiếu tướng). 

Thượng tá Nguyễn Minh Giám tiếp tục được trưng tập vào TP Hồ Chí Minh để cùng một số trinh sát dày dạn kinh nghiệm của Công an Tiền Giang xâm nhập và thu thập các tài liệu về các hoạt động phạm tội của Năm Cam và đồng bọn. Điểm nổ của chuyên án chính là điều tra, làm rõ vụ giết hại Dung Hà. 

Sau khi củng cố chứng cứ vụ việc này, đồng thời chuẩn bị sẵn tài liệu đấu tranh về hàng loạt các vụ việc khác do băng nhóm này gây ra, Ban chuyên án đã giao cho Cục CSHS phối hợp với Công an tỉnh Tiền Giang, trưng dụng thêm cán bộ của một số tỉnh, thành khác bắt giữ Hải “bánh”, sau đó củng cố chứng cứ để lần lượt bắt giữ Năm Cam và đồng bọn.

Ðây là vụ án kỷ lục về số lượng bị can, tội danh và cả về tính chất nguy hiểm. Ngày 25/2/2003, tại TP Hồ Chí Minh, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án Năm Cam và đồng phạm đã diễn ra với 155 bị can với 24 tội danh khác nhau cùng 238 người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan. Trong số 155 bị can có 21 người nguyên là cán bộ công chức nhà nước và cơ quan bảo vệ pháp luật… 

Ngày 15/9/2003, phiên tòa phúc thẩm tiếp tục diễn ra trong vòng 26 ngày. Năm Cam và 4 đồng phạm vẫn phải đối mặt với mức án tử hình. Ngày 3/6/2004, Năm Cam bị thi hành án tử hình.

Theo ANTĐ

 

Loading...

 
Advertisement